Nghe đến trà sữa pha máy, có một câu hỏi khá dễ xuất hiện:

“Máy pha hết rồi thì các ly có giống nhau không?”

Xa hơn một chút:

“Trà sữa pha bằng máy có còn chất riêng không?”

Đây là một nghi ngại hoàn toàn dễ hiểu.

Bởi khi nói đến máy móc, chúng ta thường liên tưởng đến những thứ được tạo ra hàng loạt: giống nhau, chính xác, nhanh nhưng đôi khi thiếu cá tính.

Trong khi trà lại là một câu chuyện khác.

Hồng Trà có đặc điểm của Hồng Trà.

Olong có hướng hương riêng.

San Tuyết lại cho một trải nghiệm khác.

Nếu cuối cùng đưa tất cả vào máy rồi nhận về những chiếc ly na ná nhau thì việc có nhiều nền trà còn ý nghĩa gì?

Nhưng có lẽ vấn đề không nằm ở câu hỏi:

“Có sử dụng máy hay không?”

Mà nằm ở câu hỏi:

“Chiếc máy được sử dụng để làm gì?”

Tại Vincup, trà sữa pha máy không được xây dựng theo hướng biến mọi loại trà thành một hương vị duy nhất. Ngược lại, Hồng Trà, Olong Lài và San Tuyết vẫn là những lựa chọn riêng biệt.

Máy tham gia vào quy trình.

Còn chất riêng phải đến từ chính nền trà và cách xây dựng từng món.

Trà sữa pha máy: Bỏ hết topping, trà có đủ sức thuyết phục?

1. Trước hết, “chất riêng” của một ly trà sữa là gì?

Không nhất thiết phải dùng những khái niệm quá phức tạp.

Với người uống bình thường, chất riêng đôi khi chỉ là khả năng nhận ra:

“Ly này khác ly kia.”

Hồng Trà không giống Olong.

Olong không giống San Tuyết.

Một món có hướng quen thuộc.

Một món thơm thanh hơn.

HONG TRA SUA
trà sữa pha máy

Một món khiến người uống chú ý nhiều hơn đến phần trà.

Chất riêng còn có thể nằm ở cảm giác rất cá nhân.

Có món uống một lần thấy ngon nhưng không nhớ.

Có món không quá cầu kỳ nhưng vài hôm sau lại muốn gọi tiếp.

Khi khách có thể nói:

“Tôi thích đúng món này.”

thì món đó đã bắt đầu có cá tính trong tâm trí người uống.

2. Máy móc có thực sự làm mọi thứ giống nhau?

Không nhất thiết.

Hãy nghĩ đến một chiếc máy pha cà phê.

Cùng một chiếc máy nhưng thay loại hạt, cách thiết lập và công thức, thành phẩm có thể khác.

Với trà sữa pha máy cũng nên nhìn theo logic tương tự.

Chiếc máy là một phần của phương pháp pha.

trà sữa Đồng Xoài
trà sữa pha máy

Nó không phải nguyên liệu.

Nếu đưa Hồng Trà vào quy trình, mục tiêu vẫn là tạo ra nền Hồng Trà.

Nếu chuyển sang Olong Lài, món phải có lý do để được gọi là Olong Lài.

Nếu chọn San Tuyết, người uống cần có một trải nghiệm khác để việc tồn tại nhiều nền trà trở nên có ý nghĩa.

Máy không tự động xóa bỏ sự khác nhau ấy.

3. Điều gì sẽ thực sự làm trà sữa mất chất riêng?

Không phải cứ dùng máy là mất.

Điều đáng lo hơn là:

Mọi công thức đều bị làm giống nhau.

tra sua Vincup Dong Xoai 3
trà sữa pha máy

Nếu ba nền trà khác nhau nhưng khách uống vào gần như chẳng nhận ra khác biệt, lúc đó mới nên đặt câu hỏi.

Tại sao cần Hồng Trà?

Tại sao cần Olong?

Tại sao cần San Tuyết?

Một menu có nhiều tên nhưng hương vị không có sự phân biệt thì sự đa dạng ấy chỉ nằm trên bảng menu.

Vì vậy, thách thức thực sự của trà sữa pha máy là:

Chuẩn hóa quy trình nhưng không chuẩn hóa mọi hương vị thành một.

4. Hồng Trà Sữa 19K phải có lý do để khách nhớ Hồng Trà

Bắt đầu với lựa chọn dễ tiếp cận:

Hồng Trà Sữa – 19K.

trà sữa Đồng Xoài
trà sữa pha máy

Hồng Trà có lợi thế ở sự quen thuộc.

Với người đã uống trà sữa lâu, đây là một hướng khá dễ làm quen.

Nếu muốn kiểm tra chất riêng của món, cách đơn giản nhất là:

Uống không topping.

Không trân châu.

Không pudding.

Không thạch cà phê.

Lúc đó Hồng Trà gần như phải tự chứng minh mình.

Nếu uống xong và khách nhớ được cảm giác riêng của món, phần nền đã làm được nhiệm vụ quan trọng.

5. Olong Lài Sữa 22K không nên trở thành “Hồng Trà phiên bản 22K”

Đây là điểm quan trọng.

Nếu Vincup đã đưa Olong Lài Sữa – 22K lên cùng nhóm sản phẩm thì Olong Lài cần có lý do riêng để khách lựa chọn.

trà sữa Đồng Xoài
trà sữa pha máy

Không phải:

Hồng Trà 19K.

Rồi tăng giá lên 22K và đổi tên.

Người thích Olong Lài cần tìm thấy hướng hương khác với Hồng Trà.

Đặc biệt, yếu tố hương lài khiến trải nghiệm của Olong Lài có hướng riêng.

Như vậy, khách mới có thể hình thành một câu rất đơn giản:

“Tao thích Olong Lài hơn.”

Chính câu đó chứng minh sự khác biệt giữa các nền trà có ý nghĩa.

6. San Tuyết Sữa 25K lại phải đứng ở một vị trí khác

Tiếp theo là:

San Tuyết Sữa – 25K.

Một người thích Hồng Trà chưa chắc thích San Tuyết.

trà sữa Đồng Xoài
trà sữa pha máy

Ngược lại, người muốn chú ý nhiều hơn đến phần trà có thể lại nghiêng về San Tuyết.

Đó là chuyện bình thường.

Thậm chí đó mới là điều một menu nhiều nền trà nên có.

Nếu một món cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người, cuối cùng nó rất dễ trở thành một hương vị an toàn nhưng khó tạo cá tính.

Ba nền trà không nhất thiết phải tranh nhau xem món nào ngon nhất.

Chúng cần khác nhau đủ để mỗi người tìm thấy một lựa chọn phù hợp.

7. Một chiếc máy nhưng ba người có thể chọn ba ly hoàn toàn khác

Thử tưởng tượng ba người cùng bước vào Vincup.

Người thứ nhất:

“Cho mình Hồng Trà Sữa.”

Người thứ hai:

“Olong Lài nha.”

Người thứ ba:

“Mình lấy San Tuyết.”

Cùng một hệ thống pha.

trà sữa Đồng Xoài
trà sữa pha máy

Nhưng ba người không chọn cùng một nền trà.

Sau đó họ còn có thể tiếp tục khác nhau.

Người đầu không topping.

Người thứ hai thêm trân châu.

Người thứ ba chọn topping khác.

Nếu chiếc máy thực sự biến mọi thứ thành giống nhau thì những lựa chọn này gần như vô nghĩa.

Nhưng nếu nền trà và cách kết hợp vẫn tạo ra trải nghiệm khác nhau, máy chỉ đang đứng phía sau để hỗ trợ quy trình.

8. Vậy “Chuẩn từng ly” có làm mất cá tính không?

Đây là điểm dễ bị hiểu sai nhất.

Vincup sử dụng thông điệp:

“TRÀ SỮA PHA MÁY – CHUẨN TỪNG LY.”

Nghe chữ “chuẩn”, một số người có thể nghĩ:

“Vậy tất cả phải giống nhau.”

Không hẳn.

Cần phân biệt:

Ổn định trong cùng một món

đồng nhất tất cả các món.

Hai việc hoàn toàn khác nhau.

Hồng Trà hôm nay nên giữ được cảm giác đủ gần với Hồng Trà khách đã thích lần trước.

Nhưng Hồng Trà không cần giống Olong Lài.

Olong Lài càng không cần giống San Tuyết.

9. Chuẩn hóa tốt thậm chí có thể giúp chất riêng dễ nhận ra hơn

Nghe có vẻ ngược đời nhưng khá hợp lý.

Giả sử hôm nay Olong Lài rất thơm.

Ngày mai lại khác nhiều.

Hôm sau nữa lại thay đổi tiếp.

Lúc đó khách rất khó biết:

“Rốt cuộc Olong Lài của quán này có chất riêng gì?”

Chất riêng chỉ trở thành dấu ấn khi nó được lặp lại đủ ổn định.

Bạn uống lần đầu.

Nhớ.

Quay lại lần hai.

Vẫn tìm thấy cảm giác quen.

Đến lần thứ năm, bạn có thể gọi mà không cần suy nghĩ.

Như vậy, ổn định không nhất thiết là kẻ thù của cá tính.

Trong nhiều trường hợp, ổn định giúp cá tính trở nên rõ hơn.

10. Một món tủ cần sự khác biệt nhưng cũng cần khả năng lặp lại

Hãy nghĩ về món bạn đã uống suốt nhiều năm.

Tại sao bạn gọi lại?

Chắc chắn không phải vì mỗi lần nó lại có một hương vị hoàn toàn khác.

Ngược lại.

Bạn gọi vì muốn tìm lại thứ mình đã từng thích.

Đó là nghịch lý khá thú vị:

Khách muốn món có chất riêng.

Nhưng đồng thời cũng muốn chất riêng ấy được giữ lại qua nhiều lần uống.

Nếu mỗi ngày một kiểu, rất khó hình thành món tủ.

Vì vậy, máy móc và quy trình chuẩn hóa nếu được sử dụng đúng mục đích có thể hỗ trợ chính điều này.

11. Nhưng máy không thể tạo ra chất riêng từ con số 0

Đây cũng là giới hạn cần nói rõ.

Không nên thần thánh hóa máy pha trà.

Một chiếc máy tốt không tự động tạo ra một sản phẩm có cá tính.

Nếu nền trà không phù hợp.

Nếu công thức chưa cân bằng.

Nếu tỷ lệ giữa trà và sữa không hợp.

Nếu sản phẩm không có sự phân biệt.

Thì máy cũng không thể tự nghĩ ra “chất riêng”.

Máy thực hiện phần việc của máy.

Sản phẩm vẫn phải được xây dựng từ nguyên liệu, công thức và cách thương hiệu muốn món đó được cảm nhận.

12. Con người vẫn nằm phía sau chiếc ly

“Pha máy” không đồng nghĩa:

Không còn người pha.

Khách vẫn gọi món với nhân viên.

Nhân viên vẫn cần xác định đúng món.

Đúng nền trà.

Đúng topping.

Hoàn thiện đúng ly.

Kiểm tra trước khi giao.

Thiết bị chỉ tham gia vào một phần quy trình.

Vì vậy, câu chuyện không nên đặt thành:

Máy hay con người?

Cách nhìn hợp lý hơn là:

Con người sử dụng máy như thế nào để tạo ra sản phẩm tốt hơn?

13. Chất riêng còn nằm trong quyền lựa chọn của khách

Có một điều thú vị:

Một chiếc ly khi rời quầy chưa chắc đã là phiên bản duy nhất của món.

Khách còn quyết định:

Có topping hay không.

Thêm trân châu hay thạch.

Uống ngay hay uống chậm.

Thích đơn giản hay Full Topping.

Vì vậy, ngay cả khi phần nền được thực hiện theo một quy trình rõ, trải nghiệm cuối cùng vẫn có khả năng cá nhân hóa.

Hai người cùng uống Hồng Trà vẫn có thể có hai chiếc ly khác nhau.

14. Không topping là cách tốt nhất để kiểm tra máy có “xóa” chất trà hay không

Nếu nghi ngờ:

“Pha máy rồi còn cảm nhận được nền trà không?”

hãy thử một bài kiểm tra đơn giản.

Đừng thêm topping.

Lần đầu gọi:

Hồng Trà Sữa 19K.

Lần sau:

Olong Lài Sữa 22K.

Lần tiếp:

San Tuyết Sữa 25K.

Cố gắng giữ cách uống tương đối giống nhau.

Sau đó tự hỏi:

Ba ly có giống nhau không?

Mình có nhận ra một ly thích hơn hai ly còn lại không?

Nếu có, bạn đã tự tìm được một phần câu trả lời.

15. Nếu không phân biệt được ba nền thì sao?

Đây cũng là một kết quả đáng chú ý.

Có thể khẩu vị của bạn không quá nhạy với sự khác nhau giữa các nền trà.

Có thể bạn quan tâm nhiều hơn đến sữa.

Có thể topping mới là thứ quyết định trải nghiệm.

Hoặc cũng có thể phần khác biệt giữa các món chưa đủ rõ đối với bạn.

Không cần ép bản thân phải nhận ra những thứ mà mình thực sự không cảm thấy.

Đồ uống cuối cùng vẫn là chuyện khẩu vị.

Không phải bài thi.

16. Topping có làm mất chất riêng của nền trà không?

Topping cũng giống máy ở một điểm:

Bản thân nó không phải vấn đề.

Vấn đề là cách kết hợp.

Một ít topping có thể bổ sung kết cấu rất thú vị.

Nhưng nếu quá nhiều hương vị xuất hiện cùng lúc, phần trà có thể trở nên khó nhận ra hơn.

Đó là lý do người muốn tìm hiểu nền trà nên thử bản ít topping hoặc không topping trước.

Sau khi biết mình thích nền nào, hãy thêm topping.

Khi ấy bạn sẽ dễ nhận ra:

Topping đang bổ sung cho món hay đang che mất thứ mình thích.

17. Full Topping chứng minh “chuẩn” và “đa dạng” có thể cùng tồn tại

Trà Sữa Vincup Full Topping sử dụng cốt trà sữa pha máy.

Đây là một ví dụ khá thú vị.

Phần nền có quy trình riêng.

Nhưng phía trên lại có nhiều topping.

Thành phẩm vì vậy rất khác một ly Hồng Trà Sữa không topping.

Cùng có yếu tố pha máy.

Nhưng trải nghiệm gần như nằm ở hai đầu khác nhau.

Một bên tối giản.

Một bên nhiều kết cấu.

Điều này cho thấy máy móc không tự động khiến menu trở nên đơn điệu.

18. Max Gu 1 Lít còn đi xa hơn

Trà Sữa Max Gu 1 Lít sử dụng nền trà sữa pha máy và đi cùng bốn topping:

Trân châu đen.

Thạch cà phê.

Thạch phô mai.

Pudding trứng.

Đặt Max Gu cạnh một ly Hồng Trà không topping sẽ thấy ngay:

Rất khó nói pha máy đồng nghĩa mọi ly giống nhau.

Dung tích khác.

Cấu trúc khác.

Số topping khác.

Cách uống khác.

Thời gian thưởng thức cũng khác.

Công nghệ có thể giống ở một phần quy trình, nhưng sản phẩm cuối cùng vẫn có rất nhiều không gian để tạo cá tính.

19. Chất riêng của trà sữa không chỉ nằm ở bàn tay người pha

Đây là một quan niệm đáng xem xét.

Người pha quan trọng.

Nhưng chất riêng của sản phẩm còn nằm ở:

Nền trà được chọn.

Công thức.

Tỷ lệ.

Cách kết hợp với sữa.

Topping.

Cách xây dựng menu.

Mức giá.

Và khả năng giữ trải nghiệm qua nhiều lần khách quay lại.

Nếu chỉ xem “thủ công” mới có chất riêng thì chúng ta đang đặt toàn bộ cá tính của sản phẩm lên một thao tác.

Trong khi thực tế, một món đồ uống là kết quả của cả hệ thống.

20. Một thương hiệu nhiều chi nhánh càng cần giải bài toán này

Một cửa hàng duy nhất có thể dựa khá nhiều vào một người pha giỏi.

Nhưng khi thương hiệu có nhiều điểm bán, câu chuyện trở nên khó hơn.

Khách uống Hồng Trà ở điểm A.

Ngày khác ghé điểm B.

Họ vẫn muốn nhận ra món mình quen.

Không ai muốn một thương hiệu có mười cửa hàng nhưng cùng một tên món lại mang mười phong cách hoàn toàn khác.

Vì vậy, khi hệ thống phát triển, chuẩn hóa không còn chỉ là câu chuyện tốc độ.

Nó liên quan trực tiếp đến nhận diện hương vị của thương hiệu.

21. Điều đáng sợ không phải máy móc, mà là sự giống nhau vô lý

Một menu có thể được pha hoàn toàn thủ công nhưng vẫn thiếu chất riêng nếu mọi món đều được xây dựng quá giống nhau.

Ngược lại, một hệ thống có máy hỗ trợ vẫn có thể tạo ra nhiều trải nghiệm nếu từng nền trà được xác định rõ.

Vậy nên không nên đánh giá sản phẩm chỉ bằng:

“Pha tay hay pha máy?”

Câu hỏi hữu ích hơn là:

“Uống vào có nhận ra món này khác món kia không?”

Đó mới là thứ khách hàng thực sự cảm nhận được.

22. Chất riêng chỉ có giá trị khi khách cảm nhận được

Một thương hiệu có thể viết rất nhiều về:

Nền trà.

Quy trình.

Công nghệ.

Công thức.

Nhưng nếu người uống không cảm nhận được sự khác biệt thì mọi lời giải thích đều có giới hạn.

Cuối cùng vẫn phải quay về chiếc ly.

Hồng Trà có khiến bạn muốn gọi Hồng Trà lần nữa?

Olong Lài có một lý do để bạn chọn thay vì Hồng Trà?

San Tuyết có tìm được nhóm người thích riêng?

Nếu câu trả lời là có, chất riêng đang tồn tại ở nơi quan trọng nhất:

Trong khẩu vị của khách.

23. Thử “blind test” ba nền trà sẽ thú vị hơn tranh luận

Có một trò khá vui nếu đi Vincup cùng bạn bè.

Ba ly:

Hồng Trà Sữa 19K.

Olong Lài Sữa 22K.

San Tuyết Sữa 25K.

Không topping.

Che tên ly.

Sau đó từng người thử.

Không cần đoán chính xác đây là loại trà gì.

Chỉ cần chọn:

Ly số 1, số 2 hay số 3 mình thích nhất?

Sau đó mới mở tên.

Có thể người luôn nghĩ mình thích món đắt hơn lại chọn Hồng Trà 19K.

Người tưởng mình thích Hồng Trà lại chọn Olong Lài.

Khẩu vị thường thú vị hơn lý thuyết.

24. Đến lúc khách nói “như cũ”, chất riêng đã chiến thắng chiếc máy

Ban đầu, khách có thể đến vì tò mò:

“Trà sữa pha máy là sao?”

Sau đó họ thử Hồng Trà.

Thử Olong.

Thử San Tuyết.

Một ngày nọ, khách bước vào và nói:

“Olong Lài như cũ nha.”

Lúc ấy có một thay đổi rất quan trọng.

Khách không còn quan tâm chiếc máy.

Họ đã tìm thấy món của mình.

Công nghệ lùi về phía sau.

Hương vị bước lên phía trước.

Đó có lẽ mới là vị trí đúng của máy móc trong một thương hiệu đồ uống.

25. Vậy máy móc có thật sự làm mất chất riêng của trà sữa?

Không nhất thiết.

Máy có thể làm một số thao tác trở nên chuẩn hóa hơn.

Nhưng chuẩn hóa không đồng nghĩa xóa bỏ khác biệt.

Nếu Hồng Trà vẫn có lý do để khách chọn Hồng Trà.

Nếu Olong Lài vẫn tạo một trải nghiệm riêng.

Nếu San Tuyết vẫn tìm được người thích chính nền trà ấy.

Nếu khách có thể uống không topping và nhận ra mình thích một nền hơn những nền còn lại.

Thì chất riêng vẫn còn.

Thậm chí khi một hương vị được lặp lại ổn định qua nhiều lần uống, chất riêng ấy còn có cơ hội trở thành dấu ấn.

Vấn đề chưa bao giờ chỉ nằm ở chiếc máy.

Máy không quyết định khách sẽ yêu Hồng Trà hay Olong Lài.

Máy cũng không thể bắt San Tuyết trở thành món tủ của một người.

Nó chỉ là một phần của quy trình.

Người tạo ra sản phẩm phải xây dựng được sự khác biệt.

Người pha phải thực hiện đúng.

Và cuối cùng, người uống quyết định:

“Ly nào hợp mình?”

Vì vậy, thay vì hỏi:

“Máy móc có làm trà sữa mất chất riêng không?”

có lẽ một câu hỏi thú vị hơn là:

“Sau khi cùng đi qua một cách pha, Hồng Trà, Olong và San Tuyết có còn khiến mình muốn chọn riêng một loại không?”

Nếu có, câu trả lời đã khá rõ.

Chiếc máy không nhất thiết lấy đi cá tính của trà.

Ngược lại, nếu được sử dụng đúng vai trò, nó có thể đứng phía sau để một điều khác quan trọng hơn bước lên phía trước:

Hương vị mà khách muốn tìm lại ở ly tiếp theo.

Đó cũng là cách Vincup hướng đến câu chuyện:

“TRÀ SỮA PHA MÁY – CHUẨN TỪNG LY.”

Chuẩn trong cách làm.

Nhưng không có nghĩa:

Mọi nền trà phải giống nhau.

Hệ thống trà sữa Vincup

321 Lê Quý Đôn, Tân Xuân, Đồng Xoài

57 Võ Văn Tần, Tân Bình, Đồng Xoài

22 Phạm Ngọc Thạch, Tiến Thành, Đồng Xoài

02 Trần Phú, Tân Phú

Đầu đường Phạm Hùng, Phước Bình

Khu phố Thanh Bình, Thiện Hưng, Đồng Nai (chợ Thanh Hoà cũ)

Đường 6 Tháng 1, Phước Long, Đồng Nai (bên cạnh Con Cưng)

Quốc lộ 13, phường Lộc Ninh, thành phố Đồng Nai (đối diện cây xăng Hoàng Trọng)

Chợ Bù Nho, bên cạnh cây xăng Hiểu Ý

Chợ cũ Phước Bình, bên cạnh siêu thị sữa Kim Liên

Tin liên quan